[2] em đang ở đâu?
Đêm qua là đêm cuối cùng của năm 2011 mình còn ở trong ký túc xá -
chắc còn 3 năm nữa mình nhẩm tính. Mình thích ở trong trường - dù
thế nào đi chăng nữa, mình vẫn thích cái sự điên loạn có tổ chức
của Ký túc xá hơn bất cứ nơi nào. Nhất là khi mình phụ trách một
tầng co-ed // cả nam cả nữ ở chung - nhiều đêm gần 4 giờ sáng mắt
nhắm mắt mở bước ra hành lang, mình vẫn phải tự hỏi, mình có đang
làm người trông sở thú? Phòng khách của tầng không lúc nào là không
có người, lúc thì học đêm, lúc thì xem phim ma đêm, lúc thì trò
chuyện ban đêm... đủ cả. Bao giờ cũng thế, dù vất vả đến đâu, mình
biết khi mình về đến Ký túc xá, sẽ có người đang chờ mình.
Năm nay là một năm may mắn - phi đội "những người trẻ tuổi trông
sở thú" của mình toàn những con giời hay ho. Như Ian, anh chàng
tự tin lúc nào cũng cố gắng thuyết phục mình rằng cá voi có sừng
là có thật với cái định nghĩa kì quặc: con đấy có thật mà... nó
lai giữa con cá voi và ngựa thần 1 sừng (unicorn) Mình mất 2 tháng
mới thèm google ra con cá voi không giống con gì đấy. "Chả lẽ em
lại lừa chị?" Mình vẫn nhớ khuôn mặt tội nghiệp của cậu bé to
xác lúc mình xin lỗi rằng mình đã không tin cậu ấy. Hay chuyện cả
văn phòng 9 đứa Mỹ 1 đứa Việt Nam thì có 8 đứa không biết đánh vần
chữ máy hút bụi (vacuum). Mình từng than giời là loanh quanh gần
chúng mày tao sẽ dốt tiếng anh đi mất. Và công nhận mình cũng bắt
đầu phạm những lỗi của người bản xứ - như việc nếu viết nhanh, và
không suy nghĩ sẽ đánh there và their nhầm. Cả lũ vẫn cười ầm ĩ trêu
nhau như học sinh tiểu học, nhưng đến lúc phải xắn tay xử lí các em
năm nhất bố láo thì cũng ra dáng lắm. Đêm nào đi tuần cũng ra cái
vẻ ta đây không sợ, nhưng thi thoảng lại có đứa lao ầm ầm vào phòng
nhau mà hú lên là học sinh của mày say thuốc làm tao sợ phát khiếp.
Ôi cái sự đi làm.
Thế rồi hôm qua tống cổ hết các em năm nhất khỏi ký túc xá mình
cũng đến xụt xùi. Cửa phòng cả đêm không đóng vì 3:41 sáng có một
con giời sẽ tự động mở cửa, dựng mình dậy để ôm hôn thắm thiết rồi
biến mất về Hawaii. 5:23 lại thấy cửa phòng hé mở và có hai bà trẻ
Noel thò đầu vào để quà trên bàn rồi biến mất. Cứ như thế gần 34
lần cửa phòng tự đóng tự mở. Chiều đến thì bị Big Mike - cậu cầu
thủ bóng đá Mỹ to gấp 3 lần mình nhấc bổng lên xoay tám chín vòng -
"thế là đủ cho 1 tháng không gặp chị chứ nhỉ?" Với đứa
ngại va chạm như mình, thì cái ôm đấy cũng đủ cho cả năm -.-"
Nhưng mình biết ca thán thế thôi, mình sẽ nhớ cái vườn bách thú trên
tầng 4 của mình lắm. Cả tầng có hơn mười thằng con trai thì 4 cậu
bé là vận động viên đấu vật, thường xuyên mặc quần chíp chạy lung
tung đi tìm cân để kiểm tra cân nặng của mình - dù mình có hú hét
đến nhường nào thì cái sự Mỹ-Linh Phan gào thất thanh từ đầu cầu
thang đến bếp: "XYZ MẶC QUẦN VÀO" vẫn diễn ra, 3 lần 1 ngày,
5 ngày 1 tuần. Các em nữ thi thoảng vẫn quấn khăn bông tồng ngồng ra
khỏi nhà tắm mà bảo với mình: "Chị cứ kệ chúng nó, bọn em có
ca thán đâu" - Đúng là sốc văn hóa nó có cái khổ.
Lại nói, sáng tỉnh dậy bật "woke up in the morning, the animals were
gone..." mà nhớ từng khuôn mặt lắm. Sẽ viết tiếp về những gì
đã qua trong kỳ đầu này trong mấy ngày nữa, còn bây giờ phải chợp
mắt cái đã... Mấy tiếng nữa thôi, nhắm mắt đã thấy Xe-ul rồi...
No comments:
Post a Comment