Saturday, December 10, 2011

‎[05]


 7  tháng 12, 2011

‎[5] Gọi nắng...

Cũng chỉ còn năm ngày nữa, mình nhẩm đếm thế. Chiều hôm qua đi thi, rồi đi từ gym về trên người chỉ mặc đúng một cái áo phông và quần thể thao trong tiết trời âm 5 độ. Mồ hôi chảy thành dòng, và mắt cũng vì thế cay xè vị mặn mà ướt mi. Đã được 5 ngày rồi mình đi tập đều mặc dù bây giờ đang là thời điểm nước rút. Mình vẫn nghĩ phải cố lên một tí nữa để có lại sức khỏe như trước. Sau đợt ốm dài trước khi trở về Mỹ, những ngày đầu chống chọi với cái rét thật vất vả. Quần áo xuống 2 số rộng thùng thình mà gió vì thế lại càng trêu đùa, cười mỉa mai trước một con bé của sứ sở nhiệt đới đang run lên cầm cập trong những ngày cuối thu. Giờ lại tròn ra nhưng không khỏe hơn, tay vẫn lạnh và người vẫn run lên trước gió mùa.

Lại nói, Ashland những ngày sương băng phủ kín đẹp mà buồn như một thị trấn nhỏ bị phù phép, chôn chặt trong quả cầu thủy tinh. Mình trở về phòng lúc 3 giờ chiều, vừa ngồi xuống đất đã ngủ ngất trên thảm lạnh gần sáu tiếng đồng hồ. Lúc tỉnh dậy thấy có ai đó đã kéo chiếc chăn xanh màu cốm trên giường đắp cho mình... Cái khu 4B này là thế, không phòng nào khóa cửa bao giờ. Thi thoảng lại có một em lớp dưới gõ nhẹ cửa rồi lấp ló hỏi han xem mình có trong phòng không, có ổn không, có đồ ăn không. Đôi khi Nico hay Matt cũng tự mở cửa lao vào xin một cái ôm chúc mừng (chiến tích cưa được 2 em tầng dưới) rồi biến mất sau cửa gỗ xanh rêu. Những cô cậu học trò năm nhất lắm rắc rối nhưng lại luôn làm mình bật cười. Trời vẫn lạnh và u ám lắm... Đôi khi trong giấc mơ, mình vẫn thấy một nụ cười ngập nắng đã xa quá xa rồi. Mười tám qua đi không trở lại, nhưng mà nắng...

... nắng sẽ lại về với thi trấn nhỏ này - mình tin như thế, rồi đến ngày kia mình sẽ lại hong khô những chiếc váy màu mười tám. Giống như cô bé Axon chờ đợi Những cánh buồm đỏ thắm, rồi đến một ngày kia anh cũng tới khi cô bé vẫn còn say giấc trên thảm cỏ mùa xuân... Bạn bảo mình mùa đông này sẽ dài và buốt giá lắm. Nhưng rồi đông cũng sẽ tận và nắng sẽ lại về... Mà mình đã chờ đợi quá lâu rồi :) 

Đôi khi ngơ ngẩn ngẩn mình lại lẩm nhẩm gọi nắng hát câu hát xưa...
...Gọi nắng, cho tóc em cài loài hoa nắng rơi
rồi gió lạnh vẫn thổi làm dáng nhỏ liêu xiêu, rồi sương băng vẫn phủ trắng xóa con đường về, rồi đâu đó trong gió, vẫn có tiếng nấc nghẹn của xa xôi..
... gọi tên anh mãi, suôt cơn mê này.

No comments:

Post a Comment