Saturday, December 10, 2011

Tôi và người ta



Người ta học lắm ... ham học ... học ba bốn bằng nên mãi không xong
Tôi chỉ muốn học tối thiểu những môn cần để tốt nghiệp - những bằng cần để được đi làm chỗ mình muốn, học điểm tốt (cho đỡ phí công học), học đỡ tốn tiền, học nhanh học chóng để còn đi làm. Chị Ngọc bảo: "Tự do về tài chính là tự do về chính trị". Nếu con cái 22 tuổi mà vẫn còn đang xin tiền bố mẹ đi "học" những thứ lông bông - xin hỏi người "học rộng biết nghĩ" học nữa làm gì?

Người ta đi lắm ... đi mãi ... năm châu bốn bể chán chê nên không muốn về
Tôi cũng tranh thủ đi cho bằng thiên hạ, đi nhanh, đi chóng, đi cật lực để cái đích cuối cùng là hết thạc sĩ về hẳn với bố với mẹ với Hà Nội. Chẳng đâu bằng nhà, chẳng đâu lúc ốm sốt không phải tự lăn đến trường, ra hiệu thuốc một mình. Chẳng đâu con gái 22 tuổi đầu, ốm 1 tí vẫn có bố mẹ nấu cháo cho ăn. Nằm bệnh viện năm sao có y tá mang súp đến tận giường cũng là gì? Lúc bố mẹ cần dù chỉ là giúp mẹ gửi cái thư điện tử hay đỡ bố nấu cơm chiều thì ngưới đi lắm cáng đáng việc thiên hạ nhiều đang ở đâu?

Người ta tân tiến lắm... hiểu biết lắm ... biết hưởng lắm nên giờ lắm suy nghĩ tân thời: cần gì lấy chồng đẻ con - mình làm bao nhiêu mình hưởng bấy nhiêu HOẶC cần con là đủ, phụ nữ giỏi giang nuôi con một mình.
Tôi cổ hủ lắm, nông cạn lắm, đi Tây ngót nghét 8 năm nhưng không thụ được cái giáo phái này của Tây. Câu nói ngày xưa của mẹ, tôi 22 vẫn nhớ: "Sự thành công của một người phụ nữ được phản ánh qua con cái" Có học lên đến Thạc sỹ (không dám nghĩ đến Tiến sỹ vì hèn) thì cũng chỉ để ấm vào cái thân chứ cuối cùng tôi chắc chắn: Mình vẫn muốn có gia đình, có chồng, có con. Được yêu hoàn hảo bởi một người không cần hoàn hảo :) Có lẽ sẽ không xách LV và đi xe xịn để dành tiền cho con (cũng như mẹ hồi bé) đi Tây học hè xem xét thế giới nhưng có một gia đình nhỏ, thi thoảng dỗi chồng quát con nhưng không nói xấu chồng con với ai bao giờ. Có lẽ thế là thiên đường rồi.

24 tháng 10, 2011


Người ta bảo tôi học lắm mà ngu nhiều. Xã hội mình giờ loạn, đời sống mình hỗn độn, có cơ hội ở Tây hưởng cuộc sống công bằng văn minh thì không muốn, muốn lao đầu về.
Ừ thì tôi ngu lắm, dại lắm. Nói chuyện với Mỹ Linh bây giờ nghe chừng lạc hậu bế tắc thế đấy, người ạ. Ai cũng thế thôi, mình sẽ ước ao cái mà mình chưa có được. 

Mặc dù đang học ở Mỹ, có hiểu biết về chính trị và nhân quyền, nhưng ai bảo tôi ngày thứ 4 này đi biểu tình thì xin phép, tôi còn phải lên lớp, rồi đi làm đến đêm. Ai bảo không biểu tình được thứ 4 thì sáng thứ 5 đi vậy - lại xin phép, tôi còn phải đi dạy học ở trường mẫu giáo, các cháu đang chờ cô giáo. Cô giáo dạy học xong còn phải đến trường rồi lao về nhà làm bài tâpj, rồi đi làm...

Tôi không biết nhiều đâu - ai đang dánh nhau với ai, mổ xẻ phân tích chiến sự thế giới như thế nào. Chắc sau này tôi cũng sẽ không là một người nổi tiếng thay đổi cả thế giới - tôi đã quên cái suy nghĩ đấy lâu lắm rồi. Người ta tiếc cho tôi, ngày xưa tôi cũng "hổ báo" lắm. Nhưng 22 rồi, tôi đã còn không làm mẹ lo lắng về sức khỏe và việc học hành của mình, tôi có thể mua cho mình một vái thứ nhỏ nhỏ bằng tiền mình kiếm ra, tôi đã biết cách khiến cho một đứa trẻ đang khóc mỉm cười và đang học cách nuôi lớn một tâm hồn trẻ nhỏ... 

Cũng có thể, một ngày tôi sẽ có cả thế giới trong tay - nhưng không phải qua sự thành công, tài chiến lược mà qua tình yêu và niềm tự hào của gia đình tôi

Mỹ Linh
3 giờ 14 phút sáng một ngày thứ 2
sau khi đọc được vài dòng chia sẻ của những những người tân tiến, thời thượng và ngắm nghía 100++ cái like của bạn bè người ta. Tự cười thấy tôi ơi tầm thường, nhỏ bé lắm!

No comments:

Post a Comment