Saturday, December 10, 2011

‎[06]

6 tháng 12, 2011

‎[6] Những sự lựa chọn:


Chẳng ai có thể có tất cả đâu. Đến bây gờ mình vẫn tin như thế. Khi vào đại học một người bạn đã nói với mình rằng: "Chúng ta chỉ được chọn 2 trong 3 thứ: Điểm tốt, Ngủ đẫy giấc hoặc Những mối quan hệ xã hội". Ban đầu thì quả thực mình không tin - với cái suy nghĩ ngạo nghễ rằng, nếu mình đã muốn, thì sẽ làm được hết, cân bằng được hết.

Nhưng cuối cùng thì mình vẫn phải lựa chọn. Điểm tốt là thứ mình luôn đặt lên hàng đầu, nhưng giữa những mối quan hệ xã hội và những giấc ngủ dài mình thực sự chẳng chọn được cái gì. Đơn giản là với khối lượng công việc mình đang có, việc lăn ra ngủ không phải là một lựa chọn mà là một bản năng. Có những chiều mình ngủ gục trong một góc yên ả của thư viện Hannon. Trời lạnh, sương băng phủ kín thị trấn nhỏ Ashland và mình thì đã đến lúc không thể cố thêm được. 

Những mối quan hệ xã hội kiểu Mỹ nhiều khi cũng để lại những vị đắng sau cổ họng. Những câu hỏi han xã giao không thật lòng hay những câu chuyện không có đầu có kết của năm đầu Đại học khiến mình trở thành một con bé Châu Á đã xấu còn đầu gấu. Đằng nào ta cũng không ở lại cái chốn này - mình nghĩ. Thế nên chẳng có cái thứ nhố nhăng nào mà mình không dám nói thẳng ra, và chẳng có cái con người vớ vẩn nào mà mình sợ không dám từ chối.

"Tớ không có thời gian cho cái câu chuyện tình cảm 3 xu của cậu. Tớ phải đi làm và học bài, sau đấy may ra nếu hết việc trước 5 giờ sáng, tớ sẽ chợp mắt được nửa tiếng. Với cậu thế là điên dại, nhưng với tớ, cãi nhau với bạn trai không phải là tận cùng của thế giới. Mà kể cả cái thế giới của cậu có chấm dứt chỉ vì một thằng nhóc 19 tuổi làm cậu chờ 2 tiếng dưới trời tuyết thì bạn thân mến, thế giới của tớ vẫn tiếp tục. Xin phép tớ quay lại học bài" - Mình đã từng nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước của một cô bạn cùng tầng và trả lời như thế. Phũ, nhưng thật. Cô bé khóc thên 15 phút rồi mang bài ra ngồi làm với mình. Chiều hôm sau, khi mình đi làm về, hai đứa đi bộ gần nửa tiếng đi ăn kem, và tuyệt nhiên câu chuyện về thằng nhóc ngở ngẩn không còn được nói tới - kể cả đến tận bây giờ.

Có những lúc tưởng những câu trả lời đanh đá như thế sẽ giải tán đám đông, có những lúc mình cũng cảm nhận được sự cô độc của lựa chọn của mình, nhưng nói cho cùng, cũng có những người quí vô cùng con bé ghê gớm này. Có những người vẫn bảo nhau: "Đúng là con dở hơi" nhưng sẽ có mặt lúc 3 giờ sang nếu mình cần vì họ hiểu - mình cũng quan tâm đến họ theo cách riêng của mình. 

Không thể có cả được đâu, không thể làm hài lòng hết thiên hạ mà không làm hại đến chính bản thân mình. Thế nên, dù sao, ngày mai cũng là ngày mới - một ngày mình sẽ tiếp tục chọn lựa những thứ trong tầm kiểm soát của mình. 6 này nữa thôi nhỉ, Seoul và Hà Nội ở rất gần

No comments:

Post a Comment