17 tháng 9, 2011
không viết nữa - tất cả kết thúc như thế thôi
tặng những cô bé vẫn đang đi nhặt nhạnh nỗi buồn (của
thiên hạ, quàng nó vào cổ mình và những tưởng những bi kịch đi mượn đấy sẽ
nuôi dưỡng tâm hồn mình lớn lên)
----
Gần đây Linh nhận được một tin nhắn của một cô bé đã từng
đọc b_19may89@360yahoo. Em vẫn đang kiên trì đọc 107b@blogger - mặc dù khoảng
3 tháng 1 lần mới có 1 update. Em vẫn chờ lời hứa mà có lẽ Linh chưa thể thực
hiện được trong thời gian gần - viết tiếp truyện dài kỳ trên 24501 và quan
trọng nhất, em muốn biết tất cả đã ngừng lại như thế nào?
Em ạ,
... Chỉ như thế thôi, một sáng chị đã tỉnh dậy và hít một
hơi thật sâu. Sau một cuộc nói chuyện chân thành với một người bạn từng rất
quan trọng đối với mình, chị nhận ra bên cạnh những câu chuyện về Hà Nội
chị từng kể - chính những câu chuyện về gia đình - về bà, về tình yêu - về
bố mẹ, về niềm tin - về chính chị, những câu chuyện đã đem đến sức mạnh
cho những cô bé cũng xa nhà - những dòng viết bi kịch hóa cuộc sống của chị
chỉ đem lại sự tổn thương cho những người chị yêu thương rất nhiều.
và chị nhận ra, cô bé ạ, chị là một kẻ đi nhặt nhạnh những
nỗi buồn của thiên hạ, quàng nó vào cổ mình - coi đó là một thứ đồng cảm
cao cả, một thứ đang nuôi tâm hồn mình lớn. Em đã đọc và em đã bị những ngôn
từ, ba thứ văn thơ vớ vẩn nửa mùa của chị lừa phỉnh. Lúc đấy chị mới chỉ 16,
17, 18 - chị có gì để cho em? Chị đã từng trải lòng mình trên mạng vì những bi
kịch không đâu. Nghĩ mình trưởng thành qua những vấp ngã - nhưng cho đến lúc
lăn 40 bậc cầu thang rách tan đầu gối mà vẫn phải loay hoay lo lắng làm
thế nào vượt qua được 228 trừ 40 bậc cầu thang còn lại để đi dạy học tiếp
trong trời bão ở Seoul, chị mới thấy, cái vấp ngã ngày xưa có lẽ chưa là
gì.
Rồi chị mệt mỏi với chính mình. Những nỗi buồn cũ, những
câu chuyện cũ. Bạn bè 3 năm đi "Tây" về ngồi lại hỏi nhau: thế
mày đang dùng di động gì, đã có bằng ôt tô chưa? Một thế hệ chúng ta sinh
ra trong hòa bình hạnh phúc không có khả năng "miệng huýt sáo vang"
trên đường bom đạn như thời bố mẹ mình. Một thế hệ có tiền học bổng, có cơ
hội học ở nước ngoài, có bố có mẹ đầy đủ (mặc dù không có nghĩa có yêu thương
đủ đầy như nhau) vẫn thấy mình có cái quyền ca thán, vật vã vì thiếu A,
B, C, D - được quyền gào lên "đi chết đây" trong khi sức khỏe tràn
trề.
Ngày xưa, chị viết vì chị muốn chia sẻ với thế giới này
nhiều thứ lắm. Nhưng chị chưa đi hết con đường mình chọn sai, chưa đủ trưởng
thành để tiếp tục. 4 năm và hơn 6 tháng qua đã dạy chị nhiều điều...
Em gái của chị,
tỉnh dậy đi và đừng viết nữa! - những niềm đau sẽ
không giúp các em trưởng thành hơn mà trái lại chính cái cách em vượt qua nỗi
buồn ấy mới chính là điều đáng khâm phục.
Chúng ta còn nhiều lắm để cho đi - những thành công, những
niềm vui, phút đứng dậy sau những lần vấp ngã. Diệp đã có blog mới chia sẻ
những công thức làm bánh - và tình yêu dù có tuổi nhưng vẫn ngây ngất của
mình. Ivana đã không vùi đầu trong đám giấy thấm nước mắt, giành giải nhất
trong cuộc thi viết văn của Czech - được đi Scot chơi, có phòng trưng bày ảnh
riêng của mình ở độ tuổi 16 và hiện tại đang quản lý 1 ban nhạc trẻ. Chị đã
thôi khóc ròng trên những dòng ca thán trên mạng, thôi nức nở mỗi khi tháng 4
về, thôi tay nắm chặt tay, tự thương mình và những điều không may.
Còn em, em đang ở đâu? Em đang làm gì? Em có đang nhặt nhạnh
những nỗi buồn không?
Trong những ngày đau nhất về thể xác, một mình trong
phòng chị đã nghĩ: sẽ qua thôi, sắp qua thôi và sẽ phải qua thôi. Và dù sợ hãi,
chị đã không khóc, không thương hại mình, không thấy mình đáng tội nghiệp 1
tí nào. Không ai biết chị đã đau như thế nào, lúc nào ở đâu và vì sao
vì niềm đau không phải la thứ ta cần chia sẻ để lan tỏa ra thế giới. Nhiều
bi kịch quá rồi, cô bé ạ, lau mặt đi. Tất cả với chị đã kết thúc như thế đấy.
Vừa rồi chị đã đi kẹp hàm lại :) Lần thứ n sau hơn 10 năm đeo
răng sắt - và quyết tâm đây sẽ là lần cuối. Chị cũng đã rất thành công với
những dự định cũ và sẽ tập trung với những toan tính mới. Có lẽ chị sẽ bắt đầu
lại - sẽ viết lại. Với những nguyên tắc mới, với cách suy nghĩ mới... chưa chắc
em đã thích đâu, nhưng - như gần đây chị được dọc 1 bài viết ngăn ngắn rất
hay của Pu Tuấn.
... "Khi thấy buồn, em cứ đến chơi..."
có khi lần sau gặp lại, có thể ở Hà Nội, có thể ở Seoul,
có thể ở bất cứ đâu bước chân này có thể đến được, em sẽ có nhiều chuyện
vui để kể cho chị nghe... Và như thế, chúng ta đã lớn lên cùng với nhau
yêu thương nhé, em gái của chị
Mỹ Linh
- 4 ngày trước 2 năm giỗ bà ngoại.
No comments:
Post a Comment