Thursday, January 26, 2012

Đường xa vạn dặm

Ngày xưa em đã nghĩ, đường xa mấy đi rồi cũng sẽ đến nơi. Sông sâu mấy, lặn lâu sẽ đến đáy... 

Nhưng càng lớn càng đi, càng đi càng xa - và càng xa càng hụt hẵng. Ngày bé sống ở phố Bà Triệu, chị gái dẵn tay đi từ số nhà 107, rẽ phải qua Tuệ Tĩnh rồi rẽ tiếp ra Bùi Thị Xuân - đi một vòng để thấy được trường Tây Sơn. Đấy là lúc còn chưa được vào Mầm non Bê... em ngửa cổ nhìn ngôi trường đầy ước ao. Đi học là được mặc đồng phục này, ngoan sẽ được quàng khăn đỏ này, chăm sẽ được điểm 10 giống chị này. Biết bao giờ được tự đi học không cần chị dẵn tay? Biết bao giờ được làm học sinh lớp 1? Ngày ấy cái đích chỉ có từ nhà đến trường cấp 1.

Thế nhưng,

Khi vào lớp một, bố mẹ lại xin cho vào Lê Ngọc Hân. Đến lớp 2 đã đi thi chuyên để vào lớp chọn. Cái đích "Tiểu Học Tây Sơn" lùi xa mãi xa vào trong tiềm thức. Lên đến lớp 4 lớp 5 đi thi học sinh giỏi quận, thành phố thì con đường lại nối dài ra đến Trường cấp 2 Ngô Sĩ Liên. Có biết bao nhiêu ngày tan học, bố mẹ chở em qua ngôi trường trong mơ của một học sinh gần cuối cấp 1. Lại nghển cổ lên, lại ước ao... Chưa hết cấp 2 đã lo sang cấp 3 Hà Nội Amsterdam, học chưa xong lớp 10 đã lao đầu vào học tiếng Ý rồi đi du học một mình. 

Những bước chân đầu tiên xa mẹ, vẫn còn là bước chân của một đứa trẻ con hăm hở, tự tin rộng vòng tay đón chào thế giới vào lòng. Nhưng đường nào đường mãi êm, sỏi đá nào sỏi đá không sắc cạnh?  Đứa trẻ nào ngã mãi mà không lớn không khôn, không chai sạn qua một đêm bỗng giật mình thấy ta cứng cáp. Người nào đi mãi rồi đôi chân cũng sẽ mệt nhoài - cái đích cuối cùng có phải điểm xuất phát đầu tiên?

Thôi thì, tuổi còn trẻ, còn sức còn ngông cuồng còn khát khao thì mài nốt gót chân này trên lề đường La Mã. Thôi đêm lạnh rồi, chí ít yên lòng gọi giấc chờ bình minh.

~~~~

Mẹ ạ, 
Con đã đi quá xa và quá lâu chưa? Con đã quá quen với sự một mình? Quá sợ khi mong muốn những gì con chưa thể có được? Quá chín chắn để không chọn Hạnh phúc tức thời trước Thành công tương lai? Quá non nớt nên không cầm được những tiếng nấc trong đêm khi con mỏi mệt, khi con chỉ muốn giấu mình trong vòng tay mẹ? 
Mẹ ạ, 
Con đi tiếp nhé, và mỗi bước con đi, con biết mình gần với mẹ hơn... 3 năm nữa thôi mẹ ạ. Cái con đang tìm không phải là Hạnh phúc đâu mẹ ạ, mà đó là Trí thức - vì con biết Hạnh phúc hay Bất hạnh là do số phận mà "Đức năng thì thắng số". Rồi Hạnh phúc sẽ đến với những người con gái như con. 
Mẹ ạ, 
Đêm con nằm mơ thấy bà ngoại. Bà không còn chờ con về với phố Bà Triệu nữa rồi mẹ ạ. Bà bảo bà sẽ đi cùng với con xem cái đất nước Hàn Quốc con yêu thích nó tròn dẹt như thế nào. Và bà ở bên con thật mẹ ạ. Luôn ở bên con. Những tháng gần đây nhắm mắt con thấy Xê-ul, âm 11 độ, thấy Châu Âu rực nắng hè và thấy Hà Nội những ngày Xuân đón Tết. Mẹ cứ yên lòng. Con sẽ đi tới những nơi mẹ chưa từng đặt chân tới, sẽ nói chuyện với những người tưởng chừng xa lạ và mẹ ạ. Một ngày kia con sẽ kể cho con gái con nghe câu chuyện không phải của nàng Axôn trong Những cánh buồm đỏ thắm...

Con sẽ kể cho bé con nghe câu chuyện về một người con gái Việt Nam tóc dài. Câu chuyện về những cuộc hành trình của đôi bàn chân cô qua khắp mọi miền thế giới. Không giống đôi bàn chân của cô bé mang đôi hài màu đỏ nhảy múa quên đường về, đôi chân này biết ra đi để trở về... một đôi chân với đôi giày búp bê màu xanh da trời - dẫu mòn gót nhưng bông hoa cánh lạ thì vẫn luôn rực màu của niềm tin. 


~~~~

Mẹ ạ 
Con sẽ về. 

Friday, January 20, 2012

Ngẫm nghĩ lúc 3 giờ #1

2012

Khi Tết gần đến với Hà Nội, mẹ lợn gọi sang thủ thỉ: "Bống ơi, mấy thứ hai tới là Tết đấy nhớ! Bống xem có gì ngon thì rủ bạn bè đi một bữa..." Mẹ thương con lợn con của mẹ. Năm ngoái khi xuân sang Tết đến, khi nhà nhà cắt bánh trưng, quây quần bên nồi măng nóng hổi, con gái mẹ một mình giữa thung lũng lụi cụi đi học đi làm đến nửa đêm mới về - vừa đói vừa rét, vừa sợ (nối hiểm họa bị nai rừng chạy đâm thuỵch vào người luôn đe dọa kể cả những người can đảm nhất) Lợn con mặc áo hoa hí hửng về đến nơi thì hết cơm kí túc xá. Cái Tết của lợn con chỉ có một món đặc sản của sinh viên: nước lã luộc và mỳ ăn liền. 

Mẹ là thế, dù con béo trục béo tròn, dù 1 năm 365 ngày thì 363 ngày mẹ nhắc nhở con gái việc ăn uống sao cho điều độ và có chừng mực thì Tết nhất đến nơi mẹ vẫn xót xa con ở một mình ở cái chốn mà để tìm được một khoanh giò thì phải lái xe đến 5 tiếng đồng hồ. 

Năm nay lợn con quyết tâm tự sửa soạn cho mình một cái Tết ra trò. Phần là để mẹ khỏi lo nghĩ, phần là ... lợn con cũng đã thèm cơm nhà quá rồi. 

29 Tết, 8 giờ đêm - 30 phút sau khi tan học lớp Sư Phạm, lợn con xắn tay đi chợ mua thịt thà, rau cỏ - hí hửng cho một cái Tết thịnh soạn.

Lơn con vừa soạn giáo án sớm mai lên lớp, vừa hì hụi kho một nồi thịt kho tàu để ăn dần đến hết Tết. Này mắm này muối, này thịt nạc, nước hàng... Khi xong hết việc, ngẩng lên đã 3 giờ sáng, con gái mẹ ngắm nghía nồi thịt sóng sánh màu mật ong sậm với những quả trứng tròn trịa đã thấm màu...

Đang lúc loay hoay định lôi máy ảnh ra chụp chiến tích thì chợt tái người...

Mẹ ạ,

Năm nay con 23 tuổi. Bằng tuổi con mẹ đã về làm dâu. Bằng tuổi con bây giờ bà ngoại đã làm mẹ... Cái Tết với người đã về làm dâu bao giờ cũng có cái mừng, cái tủi. Đêm thức trắng lau dọn bàn thờ, bày mâm ngũ quả, ngày tất tả đi mua mứt, vàng mã... Đặt lưng xuống giường, giấc chưa nồng, mơ màng thấy bố mẹ đẻ đang ngóng mình về chúc Tết thì gà đã gáy - và lại một chu kỳ nữa cho đến hết Tết ta... 

Bằng tuổi mẹ, tuổi bà ngày ấy, bây giờ, con gái 23, tự nấu cho mình được một nồi thịt, bát canh, tự lo cho cái cuộc sống vỏn vẹn trong cái bao diêm mang tên Ký Túc xá này chưa tương tất đã tính chụp ảnh, quay phim khoe thiên hạ cứ như là kỳ tích...

Ngày xưa, con gái 15, 16 mà không nấu nổi mâm cơm, không biết đi chợ, cắm hoa, gọt hoa quả pha trà mời bố thì gọi là đoảng biết không? Con gái bây giờ luộc được quả trứng, xào được đĩa thịt bò thì thấy ảnh đăng ngập facebook, bạn bè lao vào trầm trồ xuýt xoa - coi như là trong lũ mù thằng chột làm vua. Cái mà dĩ nhiên chúng ta phải biết, cái "dĩ nhiên" nhưng là nét tự hào trầm lắng của ngày xưa giờ trở thành thứ xa xỉ phẩm mà người ngưỡng mộ. Nhân đây, xin mấy nàng "nữ quyền" cho phép mình can trước 1 câu hãy nhảy hùng hổ biện luận rằng mắng Phan Mỹ Linh này ấu trĩ: "Cứ sao phụ nữ phải vào bếp? Cứ sao phụ nữ phải nấu cơm, mời nước đàn ông?" Xin thưa, chẳng phải là phụ nữ mà chỉ cần là con người, kẻ nào biết đói thì kẻ đấy biết lăn vào bếp. Kẻ nào chưa làm ra tiền để ra KFC ngồi ghếch chân lên khoe là "miếng thịt gà ở "bển" nó có vị khác cơ", thì kẻ đó nên biết tính 1 lạng thịt này ăn được mấy hôm? Và kẻ nào còn biết chữ Hiếu, thì sẽ nhớ à... bố đây, mẹ đây đã thay từng cái tã khi mình còn bé, giờ 50 60 tuổi vẫn đang làm lụng vất vả để trả tiền học phí đi Tây cho mình đây. Gớm các chị học lắm, thử hỏi, có cầm sách nào hơn sách "hay làm" mà bóc được cái bánh trưng cho khéo để mời gia tiên tiền tổ về chung vui đón Tết không? Thôi thì nhân chuyện nồi thịt kho tàu... Nào, cất sạch cái thứ gọi là ý thức, là truyền thống vào tủ mà  khen nhau cho thỏa tấm lòng.

Giá trị đảo lộn hết rồi bà và mẹ nhỉ? Con gái đoảng của mẹ biết bao giờ thôi không làm mẹ lo lắng đây. Quẳng camera vào tủ, niềm tự hào nồi thịt kho nguội dần theo cái giá buốt đêm đông xa nhà. Con còn một quãng đường dài lắm, để một ngày con trở về đúng nghĩa con gái bố mẹ, cháu gái của bà...

~

Bên ngoài cửa sổ Ashland vẫn chìm trong mưa, con lợn con thở dài trùm chăn hít hà mùi thịt kho tàu vẫn còn thơm ngây ngất căn phòng bé...

Mẹ à, hạt mưa rơi bao lâu?

Wednesday, January 18, 2012

Ngày ốm đầu tiên có vị canh rau cải

Ashland đêm về, nhiệt độ đã tụt xuống còn -4 độ C. Cái rét của một ngày mưa, một ngày đông, một ngày sương mù tô một màu xám ảm đạm cho thị trấn nhỏ giữa thung lũng Rouge. 

Nhưng rét là việc của rét, còn đi học thì vẫn là chuyện của đi học.

8 giờ tối, học sinh năm 3 chuyên ngành Giáo dục một tay cầm ô đỏ, một tay xách cặp phi như bay khỏi cửa lớp. Không cần để ý thấy mái tóc đen dài cũng biết chắc chắn cô nàng là du học sinh châu Á. Đơn giản chỉ vì  chỉ có học sinh quốc tế mới dùng ô trong những ngày mưa xối xả thế này, chứ học sinh bản địa đầu đội trời chân đạp đất xá gì gió bão đâu? Cô giáo tương lai bước nhanh về phía siêu thị gần Ký túc xá. Trán hâm hấp sốt, hai má ửng hồng vì lạnh còn cái mũi trốn trong lớp khăn quàng ấm - tất cả là bức chân dung của Phan Mỹ Linh một ngày mưa đi học.

Giờ này mà ở nhà Bống sẽ đắp chăn ấm, chờ bố mẹ về cả nhà sẽ ăn cơm. Mẹ sẽ thắp hương mời cơm bà ngoại còn bố sẽ hỏi: "Con gái bố có muốn ăn gì không bố nấu cho?"

Nhưng giờ sống một mình tại cái thị trấn ngủ quên này trên đất Mỹ, mình không là Bống của ai - thế nên đến lúc ốm và đói mà muốn ăn thì sẽ "lăn vào bếp" Mua được mớ rau cải, mang về nhà ướp một ít thịt nạc với nước mắm và gừng, cho thịt vào nước, đun sôi rồi thả rau cải vào...

và ngày ốm đầu tiên có mùi canh rau cải đã kết thúc như thế. . .

Bên ngoài cửa sổ, Ashland chìm trong mưa